• Happy

Đã Là Chiến Binh Piping Designer Bạn Phải Học Tiếng Anh Theo Cách Khác?

Updated: Apr 3

Hi!hi!hi! Happy xin chào tất cả các bạn. Chúc các bạn tuần mới nhiều sức khỏe, tinh tấn và an lạc!


Như lời hứa trong bài trước, trong bài này Happy sẽ phân tích thêm tại sao bạn cần học Tiếng Anh. Nào chúng ta cùng khám phá sức mạnh của người bạn đồng hành này nhé!

Vốn là cách đây 3 tuần, Happy có chuyến du lịch ra Đà Nẵng. Trong lúc chờ lên máy bay thì Happy chợt nhận ra cô bạn tên Thiên – cô bạn cùng lớp Đại Học, nhỏ có vóc dáng không cao, hơi đô con, nước da ngâm ngâm đậm chất miền Trung. Nhỏ đang đứng nói chuyện với một vài người bạn nước ngoài. Bởi lâu ngày không gặp nhỏ bạn, lại cũng tự tin vì có tí Tiếng Anh, Happy liền bước tới mừng rỡ chào cô bạn và bắt tay giao lưu với những người bạn ngoại quốc của cô. Nói được vài câu tiếng Anh thông dụng “Hello. How are you? I’m fine. Thank you. And You?” thì mình hết vốn liếng, nên đành đứng nghe họ nói. Nói thiệt, nhỏ này hồi Đại học là Happy không thèm để ý tới luôn á. Nhỏ học cũng khá thôi. Được cái, nhỏ rất đam mê Tiếng Anh. Tối nào cũng đi học thêm Tiếng Anh. Cuối tuần lại bắt xe buýt từ Thủ Đức lên Nhà VH Thanh Niên tận Quận 1, trên đường Phạm Ngọc Thạch, Phường Bến Nghé ấy. Vậy mà giờ nó chém Tiếng Anh như gió. Nước bọt nó cứ văng ào ào vào mặt mình mà mình chẳng biết né thế nào nên đành cam chịu. Mình cũng ăn mặc lịch sự, bảnh bao mà sao thấy không sang chảnh bằng nhỏ. Nhỏ có thể tự tin, đĩnh đạc nói chuyện với mấy thằng Tây trước sự ngỡ ngàng và thán phục của một thằng luôn nghĩ mình giỏi như Happy. Thiệt tình. Mặc dù giỏi gì đi nữa mà không giỏi tiếng Anh thì cũng phải ngước nhìn dù nhỏ đó chẳng cao. Vậy đấy. Bạn thấy một thằng cao 1 mét 7 mà phải ngước nhìn con nhỏ cao 1 mét 45 mà làm gương. Thôi thôi, học tiếng Anh gấp gấp.


Cũng xin nói thêm, nhỏ bạn của Happy giờ nó tự mình đi du học ở Mỹ. Thấy nhỏ check-in ở nước này nước nọ mà ham. Post lên Facebook, Instagram rần rần. Trong khi mình cứ đi loanh quanh trong cái ao làng nào là Suối Tiên, Đầm Sen, Đại Nam…Bạn có tự cảm thấy xấu hổ như Happy không? Bạn nhớ nhé, có tiếng Anh trong tay là bạn đang có chìa khóa để tự tin mở ra cánh của thế giới rồi đó.


Charlemagne đã từng nói “Biết thêm một ngôn ngữ như là có thêm được một linh hồn”. Khi bạn có tiếng Anh, bạn có cơ hội được đọc tất cả các sách của thế giới. Mỗi cuốn sách là một tâm hồn. Bạn từng yêu mến các tác phẩm văn học Việt Nam như Dế Mèn Phiêu Lưu Ký của Tô Hoài, Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành hay Vợ Nhặt, Vợ chồng A Phủ…thì ở những quốc gia khác trên thế giới đều có những kiệt tác của họ. Chỉ là bạn có công cụ để đọc và hiểu hết nó hay không? Happy có thằng bạn tên Quyết. Mỗi lần qua nhà nó chơi là Happy chỉ thích tới cái kệ sách của nó trước. Chỉ vài tuần không qua thôi là cái kệ đã đầy những cuốn sách mới. Nó đọc toàn sách nước ngoài. Trong khi các bạn và Happy thì đọc toàn sách dịch. Bạn thừa biết sự khác biệt của 2 hành động đơn giản này. Thứ nhất, trình độ tiếng Anh của bạn và Happy đã cùi ngày càng cùn hơn. Trong khi người đọc sách tiếng Anh đã giỏi càng thêm giỏi. Thứ hai, bạn và Happy thì phụ thuộc vào những cuốn sách dịch. Có người dịch cho thì có cái mà đọc, không thì nhịn thèm. Người dịch hay thì đọc thích thú, người dịch dở thì ngậm bồ hòn cho đỡ buồn miệng. Trong khi người có tiếng Anh, họ đọc bất kỳ những gì họ muốn. Họ đọc nguyên tác, hiểu đúng theo lối tư duy của chính tác giả. Đấy là Happy chưa kể tới những lợi ích của việc học tiếng Anh như: phát triển não bộ, khả năng tư duy, tăng cường sức khỏe v.v..


Tiếng Anh được xem là chìa khóa vạn năng mở cửa tương lai chúng ta trong thời đại công nghệ thông tin 4.0 này. Thế thì sao nào? Bạn và Happy đã học tiếng Anh như thế nào?


Ừ thì mình cũng đến trung tâm học Tiếng Anh chứ bộ. Cũng học đủ Toeic, Toefl, Ielts và cũng có bằng cấp đầy đủ chứ tưởng à.


Thì cũng đồng ý là vậy. Giới trẻ ngày nay cũng được ba mẹ nhận thức được tầm quan trọng của Tiếng Anh trong thời hội nhập nên từ nhỏ đã cho theo học các khóa Tiếng Anh. Bản thân cũng tự cố gắng và cũng trình độ cũng tốt hơn rất nhiều. Tuy nhiên, bạn có cùng quan điểm với Happy rằng chúng ta vẫn đang học Tiếng Anh với mục đích đối phó. Xem Tiếng Anh như một tiêu chuẩn để có công việc tốt, một bùa hộ mệnh khi ra trường. Để rồi khi xin được việc làm rồi thì tấm bằng ép nhựa cất kỹ, kiến thức thì gửi lại thầy cô. Để giờ đây đọc toàn sách dịch. Xem phim phải có phụ đề Tiếng Việt mới hiểu. Gặp mấy thằng Peter thì lẻn lẻn bỏ đi. Viết một cái mail phải tra goole dịch đến chục lần. Vân vân và vân vân.